Du lịch Nam Mỹ

Chia sẻ với bạn bè ngay
Onetour Nam Mỹ vốn không có nhiều thành phố nổi tiếng hay những trung tâm tài chính - văn hóa ồn ào và sôi nổi như các bang miền Bắc nước Mỹ. Thậm chí người ta nhắc đến Nam Mỹ là nghĩ đến những tệ nạn, những phi vụ kinh khủng. Tuy nhiên phải đến tận nơi chúng ta mới thấy đó là một điều hoàn toàn khác. Bài viết dưới đây sẽ cho bạn một cái nhìn chi tiết hơn về Nam Mỹ.

Tôi đã có một chuyến chạy xe quanh khu vực Nam Mỹ trong 3 tuần liên tục, và đây đích thực là một dịp trải nghiệm đáng nhớ. Miền Nam nước Mỹ, trong trí nhớ của tôi không thực sự tuyệt vời. Nơi này đầy những người xấu xa, những người phân biệt chủng tộc và những kẻ miệt thị kinh thánh. Như kiểu cuộc Nội chiến vẫn đang hoành hành, và nơi đó toàn những rác rưởi, những căn nhà di động bẩn thỉu, những thằng ngốc và những kẻ thi sĩ rởm. Ngoài một vài thành phố lớn tiêu biểu, thì nơi này chẳng có gì đáng giá, và nếu chẳng may cần phải tách nó ra khỏi Hợp chủng quốc cũng không phải là một ý tồi.

Tôi biết đó là một ý kiến gay gắt, nhưng đó là một cái nhìn tôi được thấy trên TV, những lời do các nhà chính trị gia miền Nam nói hàng ngày, và điều hiển nhiên mà ai cũng thấy, các bang ở miền Nam luôn được đóng thuế ít hơn các nơi khác, và cũng là nơi nhận được khoản viện trợ liên bang nhiều nhất, bởi vì tỉ lệ nạo phá thai ở trẻ vị thành niên, tệ nạn lạm dụng trẻ em, bạo hành gia đình và lạm dụng chất kích thích cao nhất cả nước. Nói gì thì nói, nơi này giống như một nơi bị nền văn minh lãng quên, và tôi mừng là tôi không có dịp nào phải thực sự ở nơi này.

Một góc Alabama
Một góc Alabama

Nhưng tôi đang trong chuyến đi dọc đất nước, và dù xấu hay tốt, miền Nam vẫn là một phần của đất nước tôi.

Du lịch mang ý nghĩa là đi chiêm ngưỡng những vùng đất mới, trải nghiệm những con người mới, và quên đi những bịch hành lý to đùng. Đây là cơ hội chẳng mấy khi có của tôi để chiêm ngưỡng nơi này và thử cho nơi này một cơ hội khác, để xem những gì tôi nghĩ có gì là đúng, là sai. Liệu nó có thực sự tệ như tôi nghĩ? Hay là tất cả chỉ là cường điệu hóa lên thôi?

Giống như tất cả những tin đồn khác, ở đây cũng có một chút là thật, và rất nhiều sự cường điệu. Thật luôn.

Sau khi lái xe hàng giờ trên những con đường nhựa bằng phẳng của miền Nam, tôi đã có một suy nghĩ khác, bớt tiêu cực hơn. Trên đường lái xe, tôi để ý thấy rất nhiều sự khác biệt về văn hóa, thậm chí có một số điều tôi còn chưa hề nghe qua bao giờ. Một điều mà tôi dám cá ai cũng dễ dàng nhận ra là, mọi thứ được phát trên radio thì thường là về đất nước, đạo Thiên Chúa, những bài truyền giáo hoặc những cuộc nói chuyện đầy tính bảo thủ. Chỉ có một hoặc hai kênh radio là phát nhạc trẻ như rock, pop hoặc rap. Bạn có thể dễ dàng nhận ra khoảng cách của bạn đã cách trung tâm miền Nam bao xa, chỉ cần phụ thuộc vào sóng radio. Một khi xe của bạn bắt được kênh nhạc pop, bạn sẽ biết bạn đang ở tận cùng của cực Nam. Và ngược lại, bạn sẽ đang trên đường tới miền Bắc rồi.

Lối kiến trúc ở đây chính xác là kiểu của lối sống ngoại ô, như thể đã lớn cùng với lối sống ở đây hàng chục năm. Đa số các vùng ngoại ô bên ngoài rìa các thành phố lớn đều có những khu dân cư theo kiểu dập khuôn. Nhất là ở phía đông Alabama. Tất cả những nơi này trông giống hệt nhau. Trông chúng như thể cơn ác mộng của ngoại ô hiện đại, và sự ác mộng đó ảnh hưởng cả tới các trung tâm mua sắm, và các nhà hàng.

Đồ ăn nhanh ở Applebees
Đồ ăn nhanh ở Applebees

Dịch dần lên phía Bắc, kể cả ở ngoại ô, họ thường có nhiều nhà hàng độc đáo và mang đậm tính địa phương hơn. Chúng ta có thể thấy Applebee’s, Chili’s, và cả những cửa hàng đồ ăn nhanh. Ở vùng này, những nhà hàng đó được coi là những nhà hàng ở mức trung bình tốt. Ví dụ, khi bạn hỏi một ai đó về nhà hàng yêu thích của họ, câu trả lời sẽ thường xuyên là những cái tên chuỗi nhà hàng, như kiểu “Ôi tôi thích Chick Fil A lắm luôn!”, “Tôi cực kì ưa chuộng”.  Họ thường đến những chuỗi cửa tiệm đó như thể đó là lựa chọn cuối cùng với chi phí hợp lý, chứ không phải là lựa chọn đầu tiên. Chỉ có ở những thành phố lớn bạn mới có thể tìm được những nhà hàng độc đáo, xinh đẹp và không thuộc một cái tên chuỗi nhà hàng nào cả.

Mặc dù có những vấn đề như vậy, nhưng các bang phía Nam Mỹ vẫn là một nơi đặc biệt, và tôi rời khỏi đây với một ấn tượng tốt hơn nhiều so với lúc đến. Thời tiết thì nóng, các thành phố lớn nóng, những người phụ nữ trên phố thì nóng (bỏng), và cả trung tâm ăn uống Creole Food còn nóng hơn nữa. Mọi người rất thân thiện và cũng lịch sự nữa. Thật sự là một trải nghiệm lạ lùng với một người như tôi, khi đang đứng trên đường và mọi người cứ tự nhiên lại gần bắt chuyện với tôi. Không chỉ có vậy, họ cũng không lái xe quá nhanh như ở miền Bắc. Họ không hề có thái độ gấp gáp hay vội vàng như những anh nông dân miền Bắc Mỹ.

Được ghé thăm Nam Mỹ là một trải nghiệm đáng giá của tôi, giúp tôi mở mang rất nhiều điều về  thái độ đối với mọi người, thời gian và cả những điểm đến. Nơi này cũng cho tôi một cái nhìn sáng sủa hơi về một vùng đất mà tôi đã từng ghét bỏ.

Tôi nhận ra rằng mọi người ở đây cũng không quá khép kín, một số người vẫn như thể đang sống ở thế kỉ 21 vậy, chỉ khác cái là không có quá nhiều phương tiện công cộng ngoài đường (Atlanta, tôi dám cá là sẽ có nhiều người thích đến đây để du lịch hơn. Có một vài thành phố khá thú vị mà tôi thực sự muốn quay trở lại, chẳng hạn như New Orleans, Savannah và Charll.

Đó là cái đẹp của đi du lịch. Nó giúp bạn mở mang đầu óc và xóa bỏ một vài định kiến nữa. Bạn buộc phải đối diện với những định kiến ban đầu, nhưng đồng thời cũng khiến bạn phải tìm hiểu hơn về cuộc sống đa dạng. Tôi không thực sự yêu thích miền Nam, nhưng tôi đã hiểu hơn về cuộc sống  đa dạng bên ngoài, và tôi nhất định sẽ trở lại.

Chia sẻ với mọi người nếu bạn thấy nội dung hữu ích - Du lịch giá rẻ Onetour